[Xã luận] Cuộc điều trần của Quốc hội, ‘cảm xúc’ không được làm tê liệt ‘lý trí’ Gần đây, cảnh tượng trong cuộc điều trần liên quan đến Coupang được tổ chức bởi Ủy ban Khoa học, Công nghệ và Truyền thông của Quốc hội đã làm nóng lên mạng xã hội. Người chị của nạn nhân, được cho là đã qua đời do làm việc quá sức, đã xuất hiện với tư cách là nhân chứng và bày tỏ nỗi uất ức với các giám đốc của Coupang, và thậm chí một nghị sĩ đang chất vấn cũng đã rơi nước mắt trong buổi phát trực tiếp. Nỗi buồn của gia đình mất người thân là một bi kịch không gì có thể an ủi. Tuy nhiên, điều cần phải được làm rõ là đây không phải là một đám tang mà là 'cuộc điều trần của Quốc hội' nơi thảo luận về luật pháp và các quy định của quốc gia. Phát biểu của nhân chứng trong video đã vượt qua nỗi buồn sâu sắc, trở thành sự kích động cảm xúc làm mờ đi bản chất của cuộc điều trần. “Xin lỗi có khó đến vậy không?”, “Bây giờ hãy trả lời đi”, “Trẻ em phải được sống” - những lời la hét hướng về các giám đốc công ty và yêu cầu bồi thường ngay lập tức có thể bị coi là hành động kêu gọi cảm xúc để làm thay đổi dư luận hơn là mục đích làm rõ sự thật của cuộc điều trần. Cuộc điều trần nên là không gian lý trí để xem xét trách nhiệm của công ty dựa trên pháp lý và bằng chứng, và tìm ra những thiếu sót của hệ thống để đưa ra giải pháp. Tuy nhiên, cuộc điều trần hôm đó giống như một phiên tòa nhân dân đã xác định sẵn 'cấu trúc thiện ác'. Những tuyên bố của gia đình nạn nhân đã được chấp nhận ngay lập tức như là 'điều thiện tuyệt đối' và 'sự thật' mà không qua kiểm chứng, trong khi thái độ của phía công ty khi cố gắng giải thích sự thật hoặc đề cập đến quy trình pháp lý lại bị xem như là biện minh của 'doanh nghiệp độc ác không có máu và nước mắt'. Điều đáng lo ngại nhất là sự kêu gọi cảm xúc này chặn đứng việc kiểm chứng logic. Vấn đề công nhận và bồi thường tai nạn lao động không nên được xử lý dựa trên mức độ cảm xúc mà phải dựa trên mối quan hệ nguyên nhân y học và tiêu chuẩn pháp lý. Khi những tuyên bố kiểu "Gia đình tôi đã làm việc vất vả và chết, vì vậy hãy công nhận ngay và đưa tiền ra" vang lên qua loa công suất lớn trong Quốc hội, thì việc thiết lập quan hệ lao động hợp lý và thảo luận về cải cách hệ thống sẽ mất chỗ đứng. Thái độ của các nghị sĩ đã làm cho tình hình thêm tồi tệ. Chủ tịch ủy ban đã rơi nước mắt và an ủi gia đình nạn nhân. Có thể nhìn nhận đây là sự đồng cảm nhân văn, nhưng với tư cách là người đứng đầu cơ quan lập pháp, việc không giữ vững lập trường và không điều hòa quan điểm của cả hai bên mà lại theo dòng cảm xúc là điều không thể không đặt câu hỏi. Điều này có thể bị hiểu là chủ nghĩa dân túy, lợi dụng sự phẫn nộ của công chúng để gây áp lực lên doanh nghiệp. Nỗi buồn không nên trở thành đặc quyền, và nước mắt không thể thay thế cho bằng chứng. Khi cảm xúc chi phối 'pháp luật đám đông' chiếm ưu thế trong Quốc hội, những gì còn lại không phải là các biện pháp phòng ngừa rõ ràng mà chỉ là sự săn lùng phù thủy đối với doanh nghiệp và việc xoa dịu dư luận tạm thời. Quốc hội không chỉ là nơi lau nước mắt, mà hơn hết, phải là nơi phân tích lạnh lùng nguyên nhân cấu trúc dẫn đến nước mắt và giải quyết bằng pháp luật. Cần phải ghi nhớ rằng trong cuộc điều trần mà sự kích động cảm xúc làm tê liệt lý trí, sẽ không thể đưa ra giải pháp thực sự.