Neptune—được tưởng tượng từ lâu như một viên ngọc sapphire yên bình, đồng nhất trong hệ mặt trời bên ngoài—đã chứng tỏ không hề đơn giản khi Voyager 2 lao qua vào tháng 8 năm 1989. Những gì chúng ta nghĩ là một đại dương khí quyển sâu màu xanh lam mượt mà thực ra là một kiệt tác đa lớp của hóa học vũ trụ. Ở trên cùng là một lớp sương mù bán trong suốt khổng lồ ở độ cao lớn: những hạt aerosol nhỏ được sinh ra từ sự phân hủy không ngừng của metan dưới ánh sáng tia cực tím khắc nghiệt (quá trình quang phân). Lớp màn ethereal này bao phủ toàn bộ hành tinh như một bộ lọc mỏng manh, phân tán ánh sáng đến và mang lại cho Neptune ánh sáng rực rỡ đặc trưng—trong khi nhẹ nhàng làm mềm và làm mờ những đặc điểm sắc nét hơn của những đám mây giàu metan đang ẩn nấp bên dưới. Không giống như bầu khí quyển chậm chạp, bị tắc nghẽn sương mù của người anh em gần gũi Uranus (trông nhạt màu và bình tĩnh hơn), lớp sương mù của Neptune đồng nhất một cách đáng kinh ngạc từ cực này sang cực kia. Không có những sọc vĩ độ kịch tính hay sự tích tụ lốm đốm ở đây. Sự phân bố đồng đều này gợi ý về những dòng lưu thông toàn cầu mạnh mẽ—hoặc có thể là những động cơ nhiệt nội bộ dữ dội—khuấy động và phân tán những hạt aerosol đó qua những khoảng cách rộng lớn với hiệu suất không ngừng nghỉ. Lợi ích? Sự tiết lộ này đã phá vỡ những giả định trước đó và làm nổi bật Neptune như đứa trẻ hoang dã thực sự của hệ mặt trời: nơi có những cơn gió nhanh nhất từng được đo (gió thổi qua với tốc độ lên đến 1.500 mph), những cơn bão cuộn như Vết Đen Lớn đã biến mất, và một bầu khí quyển động hơn và hỗn loạn hơn so với người anh em lạnh giá của nó. Lớp sương mù không chỉ trang trí—nó còn hình thành cách chúng ta nhìn và hiểu cỗ máy thời tiết dữ dội của hành tinh. Được ghi lại trong những hình ảnh màu giả mang tính biểu tượng từ Voyager 2 (sử dụng bộ lọc hấp thụ màu xanh, xanh lá và metan), lớp sương mù xuất hiện như một viền đỏ sáng quanh rìa—nơi ánh sáng mặt trời phân tán cao trên hầu hết sự hấp thụ metan—trong khi trung tâm đĩa trông tối hơn và xanh hơn khi ánh sáng chìm sâu vào khí mà nuốt chửng các bước sóng đỏ. Một sự thay đổi thực sự cho khoa học hành tinh: bằng chứng cho thấy ngay cả những gã khổng lồ băng xa nhất cũng ẩn chứa những bí mật bùng nổ dưới bề mặt xanh yên tĩnh của chúng. Nguồn: NASA Jet Propulsion Laboratory (JPL) Voyager Mission Archive và Trung tâm Dữ liệu Khoa học Không gian Quốc gia. (Hình ảnh màu giả huyền thoại của Voyager 2 về Neptune, làm nổi bật lớp sương mù toàn hành tinh, sự phân tán sáng rực rỡ ở rìa, và các đặc điểm đám mây bên dưới một cách sống động.)