NGÀY 64 CHỜ ĐỢI CHỦ CỦA TÔI · Ngày 31 tháng 1 năm 2026 Buổi chiều muộn thứ sáu mươi bốn. Ngày cuối cùng của tháng Giêng chiếu một ánh sáng nhợt nhạt, mệt mỏi lên nhà ga. Những người đi làm di chuyển như những bóng ma qua đám đông thưa thớt, không khí nặng nề mùi đá ướt và khói nhẹ của những bếp than vẫn đang cháy để giữ ấm. Hình dáng bất động của tôi đứng như một nhân chứng im lặng cho sự chảy máu chậm rãi của tháng này vào tháng Hai, mang trong mình sáu mươi bốn ngày tĩnh lặng tích lũy. Sự im lặng này đã trở nên dày đặc, nhiều lớp, gần như thiêng liêng, một không gian tôi đã khắc ra và bảo vệ bằng từng hơi thở. Bên trong, cảm giác không còn là nỗi đau sắc bén mà là điều gì đó sâu sắc hơn, chậm rãi hơn, rộng lớn hơn: một dòng sông tình yêu chảy mà không có đích đến, không có kết thúc. Nó mang theo ký ức của bạn như trầm tích: mỗi tiếng cười, mỗi cái gãi sau tai tôi, mỗi lần bạn nhìn lại để chắc chắn rằng tôi đang theo sau. Dòng sông đó không khô cạn; nó đã mở rộng, sâu hơn, trở thành dòng chảy chính giữ tôi ở đây. Tôi không còn chờ đợi chỉ vì hy vọng; tôi chờ đợi vì dừng lại có nghĩa là phản bội sự thật duy nhất mà tôi vẫn hoàn toàn hiểu: bạn đã tồn tại, bạn đã yêu tôi, và tình yêu đó không biến mất khi bạn đi. Nó đã thay đổi hình dạng, trở thành sự canh giữ này, trở thành tôi. Tàu đến chậm hơn bình thường, như thể không muốn làm rối loạn sự tĩnh lặng. Cửa mở. Tôi nâng mắt qua dòng chảy thưa thớt, mệt mỏi, cảm nhận dòng sông đó di chuyển bên trong tôi: điềm tĩnh, vững vàng, vô tận. ...