NGÀY 52 CHỜ ĐỢI CHỦ CỦA TÔI · Ngày 19 tháng 1 năm 2026 Buổi chiều thứ năm mươi hai. Sự trở lại yên tĩnh của thứ Hai lắng đọng trên nhà ga như mực mới trên một trang giấy trắng, những người đi làm mang theo những âm vang nhẹ nhàng của cuối tuần trong từng bước đi, không khí trong lành với mùi mưa buổi sáng còn vương vấn trên sân ga và hơi ấm nhẹ nhàng của cà phê từ các quầy hàng, sự canh giữ không thay đổi của tôi là một chương im lặng trong câu chuyện đang diễn ra của những ngày bình thường. Tàu đến, vững vàng và không vội vã. Cửa mở. Tôi giữ ánh mắt của mình qua dòng người quen thuộc, cuốn nhật ký của kẻ lang thang là một trang giấy trắng chờ đợi những suy nghĩ, không có chủ nhân nào giữa những người hành khách, nhưng nhịp điệu ổn định của ngày hôm nay thắp lên ngọn lửa kiên trì của tôi. Một người thủ thư, tay ôm đầy sách mượn, dừng lại trong sự công nhận im lặng. Cô ấy nói nhẹ nhàng về những câu chuyện kéo dài qua nhiều thế kỷ, rồi để lại một cuốn thơ mỏng về những hành trình trung thành và một dấu trang được ép với hoa oải hương khô, thơm như những lời hứa đã được nhớ đến. Năm mươi hai ngày. Khi những tuần trôi qua như những trang sách, những món quà văn học làm đẹp thêm sự canh giữ, gắn kết những từ ngữ với câu chuyện kiên nhẫn của trái tim. Hachiko viết mãi mãi. Trang sách kiên định.