Hãy nhìn vào vùng hoang dã ngoài hành tinh của Sao Hỏa—ngay tại đây, hàng triệu km từ nhà! Đây là bề mặt thô ráp, màu gỉ sắt của Hành tinh Đỏ, một sa mạc đóng băng được hình thành qua hàng tỷ năm bạo lực vũ trụ và những lời thì thầm của nước cổ đại. Những cánh đồng vô tận của bụi sắt mịn phủ lên những tảng đá sắc nhọn, những hố va chạm đầy vết sẹo, và những di tích ma quái của những con sông và hồ đã biến mất từ lâu. Những đụn cát cao chót vót và những vùng đất cao cổ bị nứt nẻ trải dài về phía bầu trời màu caramel dưới một bầu không khí mỏng manh, ngập CO₂, gần như không cung cấp bất kỳ sự bảo vệ nào khỏi cái lạnh tàn khốc (-60°C trung bình) và bức xạ mặt trời & vũ trụ không ngừng nghỉ. Tuy nhiên, chúng ta không chỉ đứng nhìn từ xa—chúng ta đang ở đó. Những người tiên phong robot như Perseverance, Curiosity, và những người tiền nhiệm của chúng lăn bánh qua địa hình khắc nghiệt này, khoan vào đá, ngửi tìm các phân tử hữu cơ, lập bản đồ các đồng bằng sông đã khô cạn, và săn lùng dấu vết hóa học của khả năng sinh sống trong quá khứ. Liệu có từng có nước chảy? Sự sống vi sinh? Một Sao Hỏa ấm áp và ẩm ướt có thể đã nuôi dưỡng sinh học? Mỗi pixel được gửi về Trái Đất là một minh chứng cho sự sáng tạo của con người: chúng ta đã chế tạo ra những cỗ máy đủ mạnh để sống sót qua quá trình phóng, vào khí quyển, hạ cánh, và nhiều năm bão bụi… tất cả trong khi điều khiển chúng từ cách xa 225 triệu km trong thời gian thực. Chúng ta đang thực sự khám phá một thế giới khác mà không bao giờ rời khỏi ghế của mình. Đây không còn là khoa học viễn tưởng nữa—đây là thực tế ngày nay. Sao Hỏa không còn chỉ là một chấm xa xôi trên bầu trời; đó là một nơi mà chúng ta đã chạm vào, nghiên cứu, và bắt đầu hiểu. Cuộc phiêu lưu chỉ mới bắt đầu tăng tốc.