bà tôi là một nhà giáo dục, đã bắt đầu một trường tư ở Havana vào những năm 50 và làm hiệu trưởng tôi đã dạy một số lớp tiếng Anh vào ban đêm cho người lớn nữa vì vậy rõ ràng là bọn tay sai của Castro đã chiếm đoạt trường học sau năm 1959 để có giấc mơ mà bạn đã xây dựng từ con số không bị lấy đi và giao cho những kẻ hoàn toàn ngu ngốc, những kẻ sẽ đốt nó trong thời gian ngắn là một chuyện nhưng khía cạnh đáng xấu hổ nhất của toàn bộ sự việc mà bà tôi thường nói đến thì cụ thể hơn thế đó là có những người đàn ông xuất hiện ở cửa nhà bà, sau khi mọi chuyện đã xong, cầm một bảng kiểm kê mà họ tìm thấy, trong đó liệt kê số lượng bàn ghế mà bà đã mua cho trường, bảng đen, v.v. và bị hỏi về một vài cái bàn mà họ không tìm thấy. thực sự là như vậy. tại sao lại có 48 cái bàn trong trường mà không phải 50 cái trên bảng kiểm kê. dĩ nhiên câu trả lời là chúng bị hỏng và họ đã vứt chúng đi. bảng kiểm kê đã cũ. nhưng họ không tin bà, họ đã đe dọa bà bằng súng. một bà lão nhỏ bé, một hiệu trưởng có lẽ nặng 100 pound. cái bàn ở đâu. bà nhớ điều đó mãi mãi. đã gần 70 năm trôi qua, và tình hình nếu có gì thì chỉ còn vô lý hơn, đạo đức và kinh tế càng kiệt quệ hơn ở Cuba nếu tủ lạnh của bạn hỏng, bạn phải chờ cho chính phủ gửi cho bạn cái mới (vào ngày không bao giờ đến) và trừ tiền từ lương chính phủ của bạn tương ứng. lương chính phủ của bạn khoảng ~16 USD một tháng. bạn có thể kiếm nhiều hơn bằng cách làm phiền một số du khách châu Âu hoặc Canada để mua một số đồ linh tinh từ bạn -- nếu bạn theo họ đủ lâu và đủ thuyết phục, họ sẽ cho bạn 20 USD, nhiều hơn cả số tiền mà bác sĩ của bạn kiếm được trong một tháng. điều này cũng không quan trọng lắm, vì thực sự không có cửa hàng nào, chỉ có các quầy phân phối với 5-6 món được liệt kê trên một bảng đen mà họ sẽ đổi cho bạn bằng vé. gạo, đường, muối, thuốc lá. nếu bạn không hút thuốc, bạn sẽ đổi khẩu phần thuốc lá của mình lấy thứ khác. giấy vệ sinh. ...