Điều này thật tuyệt. Về cơ bản, khi các mô hình mở rộng, các biểu diễn nội bộ của chúng bắt đầu hội tụ qua các kiến trúc khác nhau và thậm chí các phương thức khác nhau hướng tới một thực tại chung, giống như dụ ngôn của Plato về cái hang. Điều này làm tôi nhớ đến lý thuyết bó của David Hume về cái tôi, cho rằng tâm trí không gì khác ngoài một tập hợp các "ấn tượng" và "ý tưởng" thoáng qua mà không có lõi vĩnh cửu. Hoặc giáo lý vô ngã của Phật giáo. Những gì chúng ta cảm nhận như một "tôi" thống nhất thực ra là một cấu trúc thông thường phát sinh từ sự tương tác của các tập hợp.