Tôi thực sự thích và đánh giá cao ‘One Battle After Another’ như một tài liệu của thời đại chúng ta chỉ vì nó quá rời rạc và lộn xộn. Đó là một giấc mơ sốt của người tự do, nơi mà câu chuyện là một mảnh ghép kỳ quái và ảo giác không thể kết nối lại với nhau. Nó cố gắng ‘nói điều gì đó’ nhưng cuối cùng lại hoàn toàn bị rối loạn. Nó nhiệt thành và phấn khích nhưng phục vụ cho điều gì đó không có.