Kể từ năm 1789, chính trị thiên tả trên toàn cầu cơ bản xuất phát từ hai mạch: nâng cao đời sống người nghèo và giảm bớt quyền lực kinh tế xã hội của người giàu. Hầu hết mọi người ở cánh tả và cánh tả trung lập đều ủng hộ cả hai về lý thuyết, nhưng khi gặp khó khăn, họ thường chọn tập trung vào một vấn đề hơn là vấn đề kia.
Mike Solana
Mike Solana11 giờ trước
Tôi đoán điều tốt là họ ít nhất đang công khai thừa nhận rằng điều này không liên quan gì đến dịch vụ xã hội hay bất kỳ từ ngữ hoa mỹ nào khác mà họ đang sử dụng cho gian lận hôm nay. Họ muốn những gì bạn đã xây dựng vì bạn giàu có và họ ghét bạn, và họ sẽ lấy nó từ bạn bằng bất kỳ cách nào có thể.
Tại Mỹ, chính trị thiên tả xoay quanh Đảng Dân chủ gần như luôn tập trung nhiều hơn vào nhóm đầu tiên hơn là nhóm thứ hai, vì sự mở rộng lớn của nhà nước phúc lợi là những mục tiêu cốt lõi của các nhiệm kỳ tổng thống FDR, LBJ và Obama, cũng như của Clinton.
Kể từ khi Occupy Wall Street diễn ra (và có lẽ một phần do sự suy giảm vị thế của một số người trong tầng lớp chuyên nghiệp), một phần đáng kể và ngày càng tăng của đảng đã tập trung nhiều hơn vào việc giảm bớt vị thế của người giàu thay vì hỗ trợ người nghèo.
Chính quyền Biden có thể được coi là chính quyền Dân chủ đầu tiên mà chính sách nội địa của họ tập trung nhiều hơn vào nguyên tắc đó hơn là giúp đỡ người nghèo, vì sự mở rộng của nhà nước phúc lợi thường là nhỏ và bị bỏ rơi bởi 24 trong khi các nỗ lực chính sách nhằm thay đổi quyền lực kinh tế xã hội thì lại kiên trì.
Việc nhiều người trong Đảng Dân chủ vẫn chưa đối mặt với thất bại của Chính quyền Biden (và cách mà việc tập trung vào việc chống lại người giàu không khiến tầng lớp lao động và trung lưu đứng dậy ủng hộ tầng lớp chuyên nghiệp quan tâm đến quyền lực nội bộ của giới tinh hoa) chính là lý do cho cuộc trưng cầu này xảy ra.
76