Bố tôi là một người lớn tuổi khi có con, và khá truyền thống trong vai trò làm cha. Ông không chơi với chúng tôi suốt thời gian, nhưng chúng tôi ăn mỗi bữa cùng nhau như một gia đình. Chúng tôi thường chạy vào và ra khỏi văn phòng của ông, hỏi những câu hỏi trẻ con, điều mà ông đã kiên nhẫn chịu đựng. Ông đọc sách cho chúng tôi hầu hết các buổi tối, ông đã đắp chăn cho chúng tôi.
Để làm rõ, bố tôi đã chơi với các con của ông, chỉ là điều đó diễn ra không thường xuyên. Thường thì ông sẽ quay chúng tôi xung quanh sau bữa tối trong vài phút khi chúng tôi vẫn còn ở bàn ăn. Điều tuyệt vời nhất là khi ông giả vờ là một con cá mập hoặc một con cá sấu và săn chúng tôi trong bể bơi.
Vấn đề là, bố tôi thích đọc báo, nghe đài và thỉnh thoảng xem phim, nhưng ngoài công việc của ông (mà ông cũng thích) thì ông không có nhiều hoạt động khác Ông thực sự rất thích nói chuyện và tương tác với chúng tôi suốt cả ngày, chúng tôi là một phần thú vị trong cuộc sống của ông.
Tôi tự hỏi liệu mọi người có đang chán con cái của họ hơn bây giờ không, vì thật khó để một đứa trẻ cạnh tranh với những lựa chọn vô tận cho các đầu vào mà nhiều người lớn đã cắm vào suốt cả ngày. Có thể thực sự là do điện thoại.
158