《Tình hình Iran hóa Ukraine: Âm mưu của Trump》 “Mục đích của chiến tranh không phải là để thắng chiến tranh, mà là để duy trì chiến tranh.”——Orwell Chiến tranh Iran, có thể chính là một cuộc chiến như vậy. Chiến tranh Iran không hoàn toàn thuộc về chiến trường. Nó giống như một biến số bị ràng buộc bởi hệ thống tài chính, nhúng vào giữa giá tài sản, lãi suất, lạm phát và thanh khoản, tiến trình của nó được quyết định bởi khả năng chịu đựng của thị trường. I. Tại sao Mỹ không “giải quyết” vấn đề Iran Nếu vấn đề có thể được giải quyết, nhưng lại không được giải quyết trong thời gian dài, thường không phải là vấn đề về khả năng, mà là vấn đề về cấu trúc. Vấn đề Iran chính là như vậy. Về khả năng quân sự, Mỹ có khả năng phá hủy các cơ sở quan trọng của Iran trong thời gian ngắn. Về mặt chính trị, cũng có khoảng thời gian cửa sổ. Nhưng vấn đề này luôn được “quản lý”, chứ không phải được “giải quyết”. Lý do rất đơn giản: Giải quyết vấn đề có thể phá hủy hệ thống có lợi cho Mỹ. Một vấn đề Iran được giải quyết triệt để ở Trung Đông có nghĩa là: Giá dầu mất đi phần bù rủi ro Thị trường năng lượng được định giá lại Nhu cầu an ninh địa chính trị giảm Đơn hàng công nghiệp quốc phòng co lại theo chu kỳ Những thay đổi này sẽ trực tiếp truyền dẫn đến các biến số cốt lõi của Mỹ: giá tài sản, lợi nhuận doanh nghiệp và sự ổn định tài chính. Nói cách khác, Hòa bình không nhất thiết là giải pháp tối ưu. II. Ràng buộc thực sự của chiến tranh: không phải sức mạnh quân sự, mà là thị trường Đối với Trump và Mỹ, chiến tranh Iran có ba ranh giới vô hình: Thị trường chứng khoán không được bước vào xu hướng giảm (hiệu ứng tài sản) Giá dầu không được mất kiểm soát (chuỗi lạm phát)...