Tôi vẫn nghĩ rằng Richard Linklater đã bỏ qua phần quan trọng nhất của tình yêu: những gì xảy ra khi về già. Đó là điều mà bộ phim trước thứ tư & cuối cùng nên có.. cái kết cuối cùng của tình yêu. - trước bình minh = tình yêu như một khả năng - trước hoàng hôn = tình yêu như một kỷ niệm + nỗi nhớ - trước nửa đêm = tình yêu như sự ma sát + bảo trì Cái cuối cùng nên nói về: - tình yêu như sự suy tàn, khi cơ thể bạn phản bội bạn. - tình yêu khi thời gian không còn là thơ mộng mà trở thành thực tế. - tình yêu khi cái chết không còn là một khái niệm trừu tượng mà là một người bạn cùng phòng. & nó nên được gọi là trước khi chúng ta quên.