Tuổi mà tôi lo lắng nhất là khi còn đi học Khoảng 23 đến 25 tuổi Lúc đó tôi rơi vào chủ nghĩa hư vô (có thể là do nhàn rỗi), liên tục suy nghĩ về ý nghĩa của cuộc sống, đọc Camus, Nietzsche, Schopenhauer... Trong những năm đó, tôi gần như đã đọc hết tất cả sách và phim trong Top 250 của Douban, cố gắng tìm kiếm một câu trả lời Có lẽ ý thức của tôi đã thức tỉnh sớm, lúc đó cơ thể cũng chịu đựng được, phục hồi nhanh, cuộc đời còn vô vàn khả năng khởi động lại... Sau khi vượt qua thử thách, tôi đã hiểu ra nhiều điều Mới đây nói chuyện với bạn học đại học, phát hiện ra rằng những người cùng tuổi xung quanh tôi sau vài năm bước vào xã hội bắt đầu nhận thức được, lo lắng... Tôi thì lại bình tĩnh hơn vì cơn bão đến sớm.