> Tôi nghiêng người lại và nói với cậu ấy > nghe này, nhóc... AI duy nhất mà cậu có thể tin tưởng là cái mà cậu tự chạy > cậu không sở hữu máy tính của mình à? > thì cậu đang ở đây hôn chân người khác > cậu ấy nhìn tôi với vẻ bối rối, > vì vậy tôi giải thích rõ ràng > không ai cho cậu máy tính trong cuộc sống này > nếu không, cậu sẽ phải chịu sự chi phối của bất kỳ ông chủ nào điều hành các API > tôi gõ nhẹ lên bàn, ly espresso rung rung một chút > cậu mua một GPU > cậu tự chạy các mô hình của mình > cậu kiểm soát các trọng số > cậu quyết định thời gian hoạt động > không ai có thể rút phích cắm của cậu ngoài chính cậu > cậu ấy gật đầu > giờ thì cậu ấy đã hiểu