Các sản phẩm phần mềm thế hệ trước thường thêm các ngôn ngữ kịch bản/macros để mọi người có thể mở rộng chức năng (Excel là nổi tiếng nhất, nhưng cũng có mod trong các trò chơi, v.v.) Thì sao nếu mọi ứng dụng trở thành ứng dụng lập trình vibe? Tức là, trong bất kỳ ứng dụng nào bạn sử dụng trong tương lai, sẽ có cách để yêu cầu ứng dụng mở rộng chức năng của chính nó. Và nó sẽ xây dựng tính năng đó thành công, và mã mới sẽ có quyền truy cập vào lịch sử/dữ liệu dựa trên các tương tác trước đó. Theo cách đó, mỗi ứng dụng sẽ có tiềm năng cho các hiệu ứng mạng dựa trên nền tảng. Còn tốt hơn nữa nếu mỗi ứng dụng sau đó tạo ra một mini App Store cho phép mọi người khám phá các chức năng mà người dùng khác đã tạo ra, và sau đó tái sử dụng nó. Vậy hãy tưởng tượng -- bạn đang sử dụng một ứng dụng lịch. Bạn sau đó yêu cầu nó một tính năng phân tích thời gian, và nó xây dựng những tính năng đó và cung cấp cho bạn báo cáo/nhìn nhận. Nhưng sau đó ứng dụng có thể gợi ý một tính năng mới, một tiện ích mở rộng AI EA, mà bạn có thể kết nối chỉ với một cú nhấp chuột. Và sau đó bạn có thể trò chuyện nhiều hơn để mở rộng những tính năng đó. Hoặc bạn đang ở trong một ứng dụng danh sách việc cần làm, rất tuyệt nhưng bạn muốn nó theo dõi những cuốn sách bạn đang đọc. Tuyệt, chỉ cần yêu cầu nó lập trình vibe một trình theo dõi sách kết nối với Kindle của bạn. Và cứ như vậy. Bạn nghĩ sao?
(Tôi đã chơi với mã claude bằng mô hình opus mới trong kỳ nghỉ. Nó thật tuyệt vời, nhưng cũng cho bạn thấy việc tích hợp nó vào các ứng dụng mới bên cạnh một giao diện lập trình đơn giản có thể dễ dàng như thế nào -- điều này đã truyền cảm hứng cho suy nghĩ này)
808