Thật không thể tin được khi chứng kiến những người của bạn biến mất dưới một chế độ độc tài tuyên bố, "Tôi đã tắt internet vì tôi là tiếng nói duy nhất của Iran" Rồi chứng kiến những người chỉ biết đến tự do bước lên những sân khấu lấp lánh và tuyên bố, "hãy dừng cuộc chiến chống lại các nhà độc tài!" dưới tiếng vỗ tay vang dội. Đây không phải là tiểu thuyết dystopia. Đây là sự chênh lệch của những thực tại. Chúng ta sống trong một cái bong bóng văn hóa quá tách biệt với thế giới bên ngoài đến nỗi nó xóa nhòa những tiếng kêu của những người đang chịu đựng, rồi tự khen ngợi mình vì sự kiêu ngạo về đạo đức.