Nô lệ chưa bao giờ kết thúc. Nó đã phát triển thành một hệ thống khiến bạn tin rằng bạn tự do. Cách đây hàng thế kỷ, nô lệ làm việc suốt ngày mà không được trả lương. Nhưng họ được cho ăn và có chỗ ở. Ngày nay, bạn làm việc suốt ngày, bạn được trả lương. Rồi tiêu hết vào thức ăn, nước uống và chỗ ở. Nhà tù không biến mất. Nó chỉ được tái thương hiệu. Nô lệ cũ: xích trên cơ thể bạn. Nô lệ mới: xích của nợ nần. Thế chấp, khoản vay sinh viên, thẻ tín dụng - Nợ là roi vọt hiện đại. Cuộc sống của bạn là một vòng lặp: Thức dậy. Đi làm. Làm việc. Ngã quỵ. Lặp lại. Bạn được bảo phải "biết ơn" vì những ngày cuối tuần trong khi giới tinh hoa mua lại thời gian của họ bằng lao động của bạn. Và mỗi lần nhận lương? Thuế, lạm phát, phí ẩn lấy đi phần của họ. Bạn chỉ giữ lại những mảnh vụn. Họ giữ lại sự giàu có. Họ treo những món xa xỉ để giữ bạn chạy theo. Nô lệ cũ biết họ là nô lệ. Hầu hết mọi người ngày nay... thì không.